Râm bụt thắm đỏ bên rào,
Người qua người lại, chỉ chào rồi đi.
Dâm bụt đâu dám mộng gì,
Trưng bình phai sắc, lúc khi sớm hồng.
Gió làng ghé nhẹ bờ sông,
Qua rào, ngập ngừng chẳng dỗ, chẳng thân.
Gió mang hương rừng lâng lâng,
Dâm bụt đỏ bừng, ước gần hương thân.
Mai kia gió lại ghé sân,
Bụt còn giữ được trong ngần hương xưa.
Sắc hoa thì vẫn đong đưa,
Mà hương chẳng đậm – ai đưa lối tình?
Đúng như bù trừ thương thinh,
Gió mang hương lạ gửi mình bên hiên.
Bụt thơm ngát cả bình yên,
Sáo mai cũng ngỡ hồn tiên trở về.
Nhưng người lảng bước ê chề,
Chỉ vì gió chẳng quay về dừng chân.
Chẳng chờ được buổi trăng ngần,
Lời chào vô ảnh, phân vân giữa ngày.
Gió ơi, qua lối cỏ may,
Không lời từ biệt, đọa đày nhớ mong...
Truyện này do Lynx Paul cho phép MangaToon đăng tải, nội dung chỉ là quan điểm của bản thân tác giả, không thể hiện lập trường của MangaToon