"An Tư, ta nghe nói hoa mai ở An Nam Đại Việt đã nở rồi, lần này đi sứ ta nhất định sẽ hái cho nàng một nhành mai ở nước Nam nhé!"
An Tư chỉ nở một nụ cười như ánh đông mới rạn, nụ cười bừng sáng lên gương mặt nàng một cách yếu ớt:" được, chàng đi cẩn thận em ở nhà chờ chàng về"
Đợi bóng dáng Thoát Hoan biến sau chân trời nàng liền gục xuống, tì nữ bên cạnh liền đỡ nàng dậy nhưng vô ích thôi, cơ thể An Tư bây giờ là chỉ còn lại thịt xương còn trái tim nàng vỡ nát rồi. Nàng tiều tuỵ ánh mắt nhuốm đẫm bi thương:" có lẽ... có lẽ... lần này, chúng ta sẽ chờ đợi một đời một kiếp... A Hoan"
Truyện này do Huỳnh Minh Thư cho phép MangaToon đăng tải, nội dung chỉ là quan điểm của bản thân tác giả, không thể hiện lập trường của MangaToon