Đây là một câu truyện ngắn mình vẽ ại từ bài nhạc Trung Quốc mình rất thích nghe, bởi câu chuyện trong đó rất cảm động.
văn án:
" Nhân gian tự hữu hoa như vũ
Thiếp thị hoa trung đệ kỷ nhân "
Nàng ngâm xong 2 câu thơ, đôi chân bước đến thành lầu mà nhảy xuống, nhiều lần quyến luyến chẳng muốn buông tay nay nàng có thể sảng khóai mà buông bỏ tất cả. Nàng chợt thấy cảnh chàng thiếu niên năm xưa đỏ mặt mà chân thành bảo nàng chờ 3 năm, nàng thấy chàng học bài đến nữa đêm gục lên bàn trong mơ còn mấp mấy nói "chờ ta", nàng thấy nụ hôn nồng nhiệt đêm hoa đăng của hai người như chỉ vừa tỉnh ác mộng mỗi đêm, khi tỉnh dậy nàng sẽ tiếp tục chờ chàng có khi mai chàng sẽ đưa mình đi nên nàng đã nhắm mắt ngủ tiếp và đã thấy chàng đến.
Ngừơi đời nói rằng đêm nàng mất gió giật rất mạnh thổi bay hoa đào rơi ngập sắc trời, lạ thay hằng năm cứ tới ngày nàng chết gió đều giật mạnh như vậy như muốn kể lại mối tình bi thương giữa Từ Uyển và Nam Thế Tử.
Truyện này do Huỳnh Minh Thư cho phép MangaToon đăng tải, nội dung chỉ là quan điểm của bản thân tác giả, không thể hiện lập trường của MangaToon