MangaToon

Đào anh

28/08/2025

Truyện buồn sẽ có trong tháng tới

Truyện buồn sẽ có trong tháng tới cùng mình chờ nhé

Nas

28/08/2025

Chương 1

Mưa rơi không ngớt. Hoài Di đứng bên hiên nhà, chiếc ô trên tay rơi xuống tự lúc nào, để mặc nước mưa hòa cùng nước mắt. Trước mặt cô, người con trai từng hứa hẹn cả thế giới đang ôm chặt một cô gái khác – nhẹ nhàng, dịu dàng, như cách anh từng dành cho cô. Tim cô như bị ai đó bóp nghẹt. Từng nhịp đập vang lên rệu rã, yếu ớt. Cô đã biết trước kết cục, nhưng không ngờ nó lại đến nhanh và tàn nhẫn như vậy. Hoài Di bật cười giữa làn nước mắt – một nụ cười gượng gạo, méo mó đến đáng thương. “Ra là thế… tất cả chỉ là trò đùa thôi sao?” Anh không trả lời, chỉ quay mặt đi. Cái im lặng ấy còn sắc bén hơn nghìn lời cay nghiệt. Cô bước lùi lại, vấp phải vũng nước, ngã xuống lạnh lẽo. Đôi tay run rẩy siết chặt vạt áo, cố giữ lại một chút tự tôn mong manh. Nhưng cuối cùng, tiếng nấc nghẹn vẫn bật ra, vang lên giữa màn mưa nặng nề, xé nát buổi chiều hoang hoải. Hoài Di khóc… khóc như thể lần đầu biết đau. Mưa vẫn chưa dứt. Con đường trước cổng trường nhuộm màu xám xịt, từng vũng nước hắt lên ánh đèn vàng yếu ớt. Hoài Di đứng đó, ướt sũng, gương mặt phờ phạc như thể vừa mất đi tất cả. Gia Minh đứng dưới hiên trường, bóng dáng cao gầy được kéo dài bởi ánh đèn vàng nhạt. Đồng phục sơ mi trắng bị mưa gió tạt qua, dính nhẹ vào bờ vai rộng. Mái tóc đen ẩm nước, vài sợi bết xuống trán, làm gương mặt càng thêm lạnh lùng. Đôi mắt cậu sâu và tối, như chứa cả bầu trời sau cơn dông. Không hẳn là dịu dàng, cũng chẳng hoàn toàn lạnh nhạt – chỉ có một thứ ánh nhìn bình thản, nhưng lại đủ để khiến người khác cảm thấy vừa xa cách vừa khó nắm bắt. Bàn tay cậu siết lấy quai cặp, ngón tay gân guốc, khớp xương nổi nhẹ dưới làn da trắng. Gia Minh đứng yên, không tiến tới, nhưng không thể rời mắt khỏi dáng người run rẩy giữa mưa kia,khẽ nhíu mày. “Ngốc thật… Đau đến thế mà vẫn đứng chờ một ai đó sẽ quay lại sao?” Cậu không bước tới. Chỉ lặng lẽ nhìn theo bóng dáng cô rời đi, càng lúc càng xa, càng lúc càng lạc lõng. Trong lòng bỗng có một thứ gì đó – không hẳn là thương xót, không hẳn là cảm thông, chỉ là… một nỗi khó hiểu. Mưa rơi trắng xóa. Gia Minh quay lưng, nhưng hình ảnh ấy cứ ám vào tâm trí. Một cô gái gượng gạo đến mức tàn nhẫn với chính mình.

Bé Na kẹo

27/08/2025

Bộ 3 Bị Kéo Vào Kẻ Giả Mạo, Ngủ Một Giấc Thành Tiểu Sư Muội Giả Nam

Mọi người thử đọc xem có hay không ạ, một truyện có nội dung hài hước và tu tiên ạ, bộ còn lại là sinh tồn à. Mời các vị xem thử ạ😘😘😘😘

I love all subjects

27/08/2025

Mục đích đến đây của tôi không phải để quyến rũ các người

Tôi tìm thấy một tác phẩm mới, mau đến đây đọc nào~

iuoii

27/08/2025

Eyyy mấy bro có fix ms nek

Rhycap Hướng Dương Ngược Nắng Rhycap "Morri" Ko hắc , ngược

🐣𝘾𝙝𝙞𝙥𝙥𝙮🏀

26/08/2025

Thanh Xuân

🌙 Thanh Xuân Dưới Ánh Đèn Đường Chương 1: Con phố nhỏ của khu tập thể cũ lúc chạng vạng như chìm trong một bức tranh hoài niệm. Hai bên đường là hàng cây bàng đã già, lá ngả sang màu vàng úa khi gió thu se se thổi qua. Ánh đèn đường vừa bật, vàng ươm, rải xuống mặt đường những mảng sáng loang loáng như những đốm sao rơi. Bạch Tuệ Di thong thả đạp chiếc xe đạp màu xanh ngọc, tiếng bánh xe nghiến nhẹ trên mặt đường nghe thật an bình. Cô dừng lại ở góc phố quen thuộc, ngẩng đầu nhìn lên ngọn đèn đường cũ kỹ. Lớp kính của nó đã mờ, có vết bụi và vết rêu phong của thời gian, nhưng ánh sáng vẫn đủ ấm áp, dịu dàng như ôm trọn cả con phố này. “Chậm chạp thế, cậu định về tới nhà lúc trời sáng à?” – Một giọng nam vang lên phía sau, mang theo chút bông đùa quen thuộc. Tuệ Di chưa kịp quay đầu, bàn tay ai đó đã đặt lên tay lái, khẽ giữ lại. Cố Hạo Minh. Cậu mặc áo sơ mi trắng, cổ áo mở ra vài nút, trên trán vẫn còn vương mồ hôi từ trận bóng rổ chiều nay. Ánh sáng từ ngọn đèn đường hắt xuống khiến khuôn mặt cậu thêm rõ nét – sống mũi cao, hàng lông mày rậm và đôi mắt đen sáng trong. “Không phải xe hỏng đâu, tớ chỉ muốn đi chậm một chút thôi.” – Tuệ Di mỉm cười, giọng nhẹ như gió thoảng. “Đi chậm thì có gì vui? Tuổi trẻ phải như thế này mới đúng chứ!” – Hạo Minh chẳng đợi cô phản ứng, thản nhiên ngồi phịch xuống yên sau. Chiếc xe chao đảo khiến Tuệ Di suýt ngã, cô quay đầu lại trừng mắt: “Minh ca! Cậu lúc nào cũng tùy tiện thế à?” Cậu cười lớn, giọng vang cả con đường vắng: “Có cậu thì tớ mới dám tùy tiện như vậy đấy.” Tuệ Di bật cười, rồi bất giác đạp mạnh, chiếc xe lao đi vun vút. Gió thổi ngược làm mái tóc dài của cô tung bay, vài sợi lòa xòa quét qua mặt Hạo Minh. Cậu đưa tay gạt đi, nhưng không nỡ, chỉ lặng yên nhìn bóng lưng gầy nhỏ của cô dưới ánh đèn. Con phố nhỏ, chiếc xe đạp, hai người trẻ tuổi – tất cả hòa vào nhau, vẽ nên bức tranh thanh xuân giản đơn mà đẹp đẽ. Khi đến trước cổng nhà Tuệ Di, cô dừng xe, thở dốc. Hạo Minh cũng nhảy xuống, chậm rãi nói: “Di này…” “Ừ?” – Cô quay lại, ánh mắt trong veo. “Sau này, dù có đi đâu, dù có trưởng thành thế nào… tớ nhất định sẽ đưa cậu về dưới ánh đèn đường này.” Tuệ Di ngẩn ra, rồi phá lên cười. “Lại nói nhảm nữa. Cậu nghĩ chúng ta còn trẻ con à?” “Không phải nhảm đâu.” – Giọng cậu nghiêm túc hiếm thấy. Nhưng cô không để tâm, chỉ quay lưng vào nhà, bỏ mặc ánh mắt sâu xa ấy đứng lại dưới ánh đèn vàng. Hạo Minh nhìn theo bóng dáng Tuệ Di, khẽ siết chặt nắm tay. Trong lòng cậu, lời hứa kia đã được khắc sâu – chỉ là, tương lai sẽ chứng minh rằng giữ một lời hứa đôi khi khó hơn tưởng tượng. Ngọn đèn đường vẫn sáng, tỏa thứ ánh sáng dịu dàng lên con phố vắng, như chứng kiến tất cả.

Trang sau
MangaToon
Tải app
Email
MangaToon
Send your comics to email
Facebook
Tiếng việt
INS
Instagram
Privacy Policy Đọc truyện tranh miễn phí tại mangatoon
MangaToon
Step Into A Different WORLD! Download MangaToon APP on App Store and Google Play
Email
MangaToon
Send your comics to email
Facebook
English
Tiếng việt
INS
Instagram
Privacy Policy
MangaToon
Vào app tải tác phẩm, nghe audiobook